(Xây dựng) - "Đàn ông có thể coi văn chương như một thứ say mê, tạo kỳ đài. Còn đàn bà viết văn xưa nay phần nhiều là để trải lòng. Viết cho mình. Viết bằng thứ bản năng mách bảo thần thánh nhiều hơn là viết bằng trí khôn. Thế nên, đàn ông viết văn nhiều khi viết bằng cái thông minh lồng lộng, còn đàn bà thường viết bằng tình yêu".
| (Xây dựng) - "Đàn ông có thể coi văn chương như một thứ say mê, tạo kỳ đài. Còn đàn bà viết văn xưa nay phần nhiều là để trải lòng. Viết cho mình. Viết bằng thứ bản năng mách bảo thần thánh nhiều hơn là viết bằng trí khôn. Thế nên, đàn ông viết văn nhiều khi viết bằng cái thông minh lồng lộng, còn đàn bà thường viết bằng tình yêu". (Dương Bình Nguyên) Tôi đã từng đọc văn của những người đàn bà, thế giới quanh họ là tình yêu với đọng ứ những câu chữ, tràn đầy cảm xúc day dứt và khắc khoải... Họ viết thật đến nao lòng, những đớn đau hay những thăng hoa trong tình yêu là lý do để họ cầm bút, họ chính là những người đàn bà viết cuộc đời mình trên giấy. Những người đàn bà viết văn thường đa đoan, phần nhiều là thua thiệt, những câu chữ cảm xúc thường vận vào người, bởi vậy mới nói nhạy cảm quá đôi khi là khó nhọc, khó nhọc cho người sống bên họ và khó nhọc cho chính bản thân mình. Giá họ biết cách hời hợt lướt qua cuộc sống, đừng dừng lại và cảm nhận, thì có lẽ họ sẽ sống nhẹ nhàng hơn. Đọc người đàn bà viết Xuân Quỳnh, ta thấy buông thõng những tiếng thở dài, những dự cảm hoang mang ngay cả khi họ đang được yêu nồng nàn nhất. Em biết đấy là điều đã cũ Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu Sự gắn bó giữa hai người xa lạ Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau. Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi Niềm đau đớn tưởng như vô tận Bỗng có ngày thay thế một niềm vui. Điều hôm nay ta nói, ngày mai Người khác lại nói lời yêu thuở trước Đời sống chẳng vô cùng, em biết Câu thơ đâu còn mãi ngày sau. Người đàn bà viết này đã thừa nhạy cảm để hiểu rằng không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu. Những người đàn bà viết văn thưòng viết lên chính cuộc đời của họ. Những chuyện của họ thường nhuốm màu u hoài mất mát, hôn nhân và chia cách, đến những chuyện vụn vặt hàng ngày, nhưng vẫn không thoát khỏi day dứt đến đớn đau quanh một chữ tình. Và họ vẫn không thôi khao khát yêu và được yêu, họ trải lòng mình trên giấy với sự cam chịu và u uất, ngổn ngang vò xé... nhưng câu chữ vẫn chất ngất niềm kiêu hãnh, niềm kiêu hãnh của những người đàn bà biết bầu bạn với chính mình. Những người đàn bà viết văn thường nặng tình, họ có tâm hồn và biết chau chuốt tâm hồn, họ có lòng vị tha, tính nhân văn và lối tư duy sâu sắc. Đàn ông vẫn biết "người đàn bà đẹp chỉ là bức tranh, người đàn bà có tâm hồn đẹp mới là cả kho báu". Vậy nên đàn ông thường mê họ, mê đấy nhưng lại sợ, sợ vì tâm hồn họ đa cảm khó nắm bắt, mê vì những người đàn bà ấy thừa thông minh và đủ nhạy cảm để làm đàn ông mê mình. Tôi mê đắm những câu chữ như ẩn lòng mình trong trang viết của Đoàn Lê; những cam chịu, long đong, hoang mang chao đảo trong "Nhà có ba chị em gái" của Nguyễn Thu Phương; hay những trăn trở đi tìm một tình yêu đích thực nhưng vẫn xa vời trong những trang viết của Nguyễn Thị Thu Huệ, Y Ban, Võ Thị Hảo… đặc biệt là những trang thơ của Đàm Thị Lam Luyến: Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy... Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy Em sẽ chờ như thể một tình yêu. Em sẽ chờ Như hòn đá biết xanh rêu Của bến sông xa, mùa cạn nước Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa. Em sẽ chờ anh Như lúa đợi sấm tháng ba Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau. Họ viết mà đang như bầu bạn cùng trang giấy. Những người đàn bà viết thường chịu nhiều thiệt thòi, thiệt thòi từ chính trong sự day dứt, trăn trở, dằn vặt, băn khoăn trong từng con chữ. Nhưng họ biết cách bình thản sống, bình thản để yêu thương và bình thản chờ yêu thương trở lại. Họ chính là những người đàn bà biết bầu bạn với chính mình. Hạ Ly |

0 nhận xét:
Đăng nhận xét